Thơ Hạnh Văn
(Đỗ Văn Tân - chủ nhiệm lớp Văn C, khóa 1)
Kính tặng Mẹ
Tảo tần một nắng hai sương
Đêm nằm lưng chẳng bén giường mẹ ơi.
Sọt rau muống, rổ mồng tơi
Vai gầy, kẽo kẹt lần hồi chợ xa.
Chắt chiu thu vén cửa nhà,
Láng giềng không một lời ra tiếng vào.
Tuổi thơ không chiếc iếm đào,
Vui buồn gửi tất cả vào lời ru.
Nâu sồng bạc trắng nắng mưa
Bát cơm độn với gắp dưa quả cà.
Hết đồng gần đến đồng xa
Mẹ đi cấy lúc tiếng gà điểm canh.
Phần chồng tất cả tuổi xanh,
Phần con tất cả ngọt lành mộng mơ.
Mẹ chỉ học hết i tờ,
Mà cho con cả nguồn thơ trữ tình.
Mẹ là vầng sáng lung linh
Soi cho con thấy nhục vinh lẽ đời.
Con đi, mẹ dặn đôi lời:
- Dạy người, phải nhớ thương người, nghe con!
8
Muôn đời sữa mẹ còn thơm
Quyện vào khôn lớn, tuổi hờn đời con.
Xóm Nghè, 1963.
Nhớ mẹ
Thành Vinh trăng đứng mé trời,
Gió thu thổi mát lòng người con xa.
Mẹ ơi! Một tháng xa nhà,
Cũng là một tháng vắng quà mẹ mua.
Xa quê nhớ bát canh cua,
Nhớ khoai lang luộc, nhớ dưa mắn cà.
Lần đầu, con mẹ đi xa
Chắc đêm mẹ thức giấc ba bốn lần.
Vinh, 15-10-1963.
Nhớ Quê
Lửng lờ một mảnh trăng trôi,
Thẫn thờ mỗi một mình tôi trên đường,
Hồn bay về tận quê hương,
Thấy từng ngõ nhỏ, mảnh vườn con con.
Vinh, 1963.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét