cao đẳng sư phạm Dalat

cao đẳng sư phạm Dalat
khóa 1 (1976-1978)

31 tháng 7, 2014

TÔI ĐI HỌC


            Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. ... Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học. ( Tôi đi học- Thanh tịnh )
            Vào một ngày mùa thu năm 2007 ở miền nam California USA, trời trong và đầy nắng, vì hơn 50% của miền nam Cali là sa mạc, là ngày đầu tiên tôi đi học ở Mỹ. Không phải mẹ tôi dẫn tôi đi, mà là vợ tôi chở tôi bằng xe hơi đi đến trường. Qua Mỹ theo diện di dân năm 2004, tôi làm đủ nghề: từ anh bồi bàn cho tiệm phở, đến người dọn dẹp và làm vườn, tôi đã ước mơ có một nghề đàng hoàng để sinh sống. Đọc báo, biết nước Mỹ đang thiếu giáo viên Toán và biết một số giáo viên bên Việt Nam nhờ may mắn trở thành giáo viên bên Mỹ, khiến tôi mơ ước trở thành giáo viên Toán. Nghĩ lại trình độ Anh ngữ của mình tôi lại chùng lòng, nhưng tôi lại tự an ủi rằng: giáo viên Toán đâu cần nói nhiều, thế là tôi lại quyết tâm lên. Tôi quyết định nghỉ việc và nói rõ ước mơ của mình cho vợ tôi. Tôi thấy trong ánh mắt vợ tôi có một nét xa xăm, mông lung.

29 tháng 7, 2014

BỤI PHẤN

NGHIP ĐÒ NGANG

Nghiệp đời lái chiếc đò ngang
 Khi ở bên ấy, khi sang bên này
Dẫu rằng sông có đổi thay
Đò ngang qua lại bởi say hai bờ
Cuộc đời đẹp tựa ý thơ
Lắng qua năm tháng vẫn mơ nghiệp này
Bảng đen phấn trắng trên tay
Phấn mòn, mòn đến tận tay người cầm
Vui buồn chung một chữ tâm
Góp thêm vầng sáng, lặng thầm sao xa
Rộn vui như bản tình ca
Những đôi mắt sáng như là sao khuê
Con đò bao lượt đi về
Truyền cho nhau chút say mê đêm ngày
Tấm lòng nhiệt huyết hăng say
Bảng đen, phấn trắng tay này thủy chung
Con đò qua lại ung dung
Bao năm, bao tháng, bao đêm, bao ngày
Bàn tay xiết chặt bàn tay
Cùng nhau vun đắp, nghiệp này vươn lên
Nghiệp đời với chiếc đò ngang
Khi ở bên ấy, khi sang bên này
Phấn mòn, mòn đến tận tay
Phấn mòn mà chẳng dứt day lòng mình

10 – 11 – 2001
Nguyn Thái Cam

19 tháng 7, 2014

KHOẢNH KHẮC

        Họp mặt lần thứ 18 tại Bình Thuận diễn ra trong không khí thân mật thắm đượm tình thầy - trò, tình bằng hữu.
            Như các lần họp mặt trước đó, lần này các bạn mình vui mừng tiếp đón Thầy cựu Hiệu trưởng và thầy Cam gắn bó nhiều năm với hội CSV, cùng 107 bạn CSV về dự đông đủ, tất cả đều khỏe mạnh. Tuy có một số bạn vì nhiều lý do khác nhau nên không đến dự, nhưng qua thăm hỏi nhau, được biết các bạn mình vẫn luôn bình an là tốt lắm rồi!
            Gặp nhau lần nào cũng vậy, chúng mình luôn cảm nhận sự vui mừng đến khó tả… Dù mỗi lần gặp nhau chỉ 2 ngày như trong khoảnh khắc, cùng với sự già đi theo năm tháng, nhưng các bạn nam vẫn còn một ít phong độ, vẫn còn lai rai vài ly! Các bạn nữ tuy không bằng ngày xưa nhưng vẫn còn chút duyên dáng!
            Đêm Gala khí thế mở đầu với tiết mục múa quạt trẻ trung đặc sắc của các bạn Đà Lạt như thời con gái năm xưa….. Phát biểu khai mạc của anh Chủ tịch Hội, lời tâm tình của Thầy cựu Hiệu trưởng, đã gợi lên những cảm xúc trong lòng mỗi chúng ta khi nhắc đến thời SV ở trường CĐSPĐL. Các tiết mục hát múa vui nhộn cùng với giọng hát ngọt ngào trong trẻo của Lâm Đức như ngày xưa, làm cho chúng mình nhớ lại hình ảnh sân khấu nhà trường hồi ấy!

HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG – 18 NĂM NHÌN LẠI

         
             
Họp mặt lần thứ 18 tại Bình Thuận, đánh dấu 18 năm hoạt động không biết mệt mỏi của các BCH Hội CSVK1, một chặn đường dài xây dựng và phát triển mối quan hệ và tình cảm thầy - trò, bạn bè thật thú vị.
            Từ ngày thành lập Hội CSVK1 đến nay có 18 năm gắn bó thân thương đã làm phong phú thêm tập nhật ký và cũng là hành trang cuối đời….Hoạt động của Hội CSVK1 đã làm sống lại những hình ảnh, những kỷ niệm vui buồn thời sinh viên, những ngày học tập chung sống bên nhau dưới mái trường CĐSPĐL mến yêu niên khóa 1976-1978, đến nay đã 38 năm rồi! Một quảng đường dài lắm cát bụi thời gian chẳng những không thể làm nhòa đi những kỷ niệm mà còn viết tiếp câu chuyện của chúng mình thời CSV K1 trong hiện tại và cả mai sau.

18 tháng 7, 2014

MỘT THOÁNG ĐI VỀ

Một thoáng đi về
Đêm tàn, nguyệt tận, tình tan nát.
Nửa kiếp xuân xanh tắt nụ cười.
   Những ngày bão tuyết khắc nghiệt của mùa Đông nơi đây trôi qua một cách chậm chạp. Những cánh hoa đào Nhật Bản đã bắt đầu hé nhụy. Mùa xuân của đất trời và vạn vật đã trở lại, nhưng sao hồn tôi vẫn cứ hoài vọng những mùa Thu đã đi qua. Những chiếc lá vàng đâu đó vẫn rơi nhè nhẹ trong tim tôi, lòng tôi thổn thức nhói đau, như đang trong một cõi mơ hồ xa xăm nào đó.
 

17 tháng 7, 2014

NHỚ LẠI

NHLI


Bây giờ nghĩ lại ngày xưa
Những năm sư phạm đung đưa tìm về
Bao nhiêu kỷ niệm tràn trề
Buồn vui lẫn lộn, chưa hề nói ra
37 năm học đã qua
Bây giờ gặp lại nở òa trong nhau
Yêu nhau chẳng dám gần nhau
Để cho đôi ngả nỗi đau trong lòng
Giờ đây gặp mặt nhau rồi
Mà sao cứ thấy bồi hồi lâng lâng
Nhìn nhau ta lại nhìn nhau
Mà sao ánh mắt đớn đau thế này
Ước gì là thuở ban đầu
Để ta nối lại nhịp cầu yêu thương
Đêm nằm nghĩ lại vấn vương
Mà sao cứ thấy thương thương lạ kỳ
Thôi thôi ta cứ hì hì...
Để cho cuộc sống thầm thì riêng ta.

Thanh Thu
3 - 2014

16 tháng 7, 2014

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

MT THI ĐỂ NH

********
Kính tặng thầy cô, thương mến tặng các bạn KI
Riêng tặng các bạn lớp SHB


            Tôi trở về đây sau 34 năm xa cách, thành phố Đà lạt thân thương hiện ra sau những đồi thông, những con đường thân quen đây rồi, hai bên đường cỏ cây hoa lá còn đẫm sương đêm, xa xa những chiếc xe thổ mộ chở đầy hoa hòa lẫn với đám sương mù, cái lạnh của những ngày cuối thu đang len lỏi vào lòng tôi vừa ngọt ngào, êm dịu vừa tê tái bâng khuâng, một cảm giác thật khó tả đang ngự trị trong lòng tôi, tâm hồn tôi chùng xuống, sống mũi tôi cay cay… Đà Lạt mộng mơ, Đà Lạt xinh đẹp đã ghi dấu một thời sinh viên nghịch ngợm mà tưởng chừng như đã chìm vào quên lãng… Ngày ấy, từ nhiều địa phương: Đà Lạt, Bến Tre, Đồng Tháp, Gia Lai, Kon Tum… chúng tôi đã gặp nhau dưới mái trường Sư Phạm, những ngày đầu thành lập trường còn muôn vàn khó khăn nhưng dưới sự hướng dẫn của các thầy cô và bạn bè nhất là các bạn ở Đà Lạt chúng tôi đã quên đi nỗi nhớ nhà và hăng say học tập , lao động, rồi những buổi sáng chủ nhật ngồi nhâm nhi ly cà phê ở Thủy tạ kể cho nhau nghe đủ  thứ chuyện trên đời, cùng nhau nắm tay đi khắp phố phường Đà Lạt, hay vào ngày lễ Noel chuyền tay nhau những món quà với những lời chúc vừa trang nghiêm vừa đùa nghịch nhưng cũng đủ cho chúng tôi cảm nhận được những tình cảm mới lạ vừa len lỏi vào tâm hồn của chúng tôi.