cao đẳng sư phạm Dalat

cao đẳng sư phạm Dalat
khóa 1 (1976-1978)

1 tháng 11, 2014

LỤC BÁT ĐỜI TÔI

                              

                                                           Thơ Hạnh Văn
                                           (Đỗ Văn Tân - chủ nhiệm lớp Văn C, khóa 1) 

                                    Mẹ tôi
                                      Kính tặng Mẹ
                              Tảo tần một nắng hai sương
                              Đêm nằm lưng chẳng bén giường mẹ ơi.
                              Sọt rau muống, rổ mồng tơi
                              Vai gầy, kẽo kẹt lần hồi chợ xa.
                              Chắt chiu thu vén cửa nhà,
                              Láng giềng không một lời ra tiếng vào.
                              Tuổi thơ không chiếc iếm đào,
                              Vui buồn gửi tất cả vào lời ru.
                              Nâu sồng bạc trắng nắng mưa
                              Bát cơm độn với gắp dưa quả cà.
                              Hết đồng gần đến đồng xa
                              Mẹ đi cấy lúc tiếng gà điểm canh.
                              Phần chồng tất cả tuổi xanh,
                              Phần con tất cả ngọt lành mộng mơ.
                              Mẹ chỉ học hết i tờ,
                              Mà cho con cả nguồn thơ trữ tình.
                              Mẹ là vầng sáng lung linh
                              Soi cho con thấy nhục vinh lẽ đời.
                              Con đi, mẹ dặn đôi lời:
                              - Dạy người, phải nhớ thương người, nghe con!
                                                8
                              Muôn đời sữa mẹ còn thơm
                              Quyện vào khôn lớn, tuổi hờn đời con.
                                                          Xóm Nghè, 1963.


16 tháng 10, 2014

KHÓC BUỒN, KHÓC VUI



Khóc buồn, khóc vui

Bà cụ xếp đũa, dọn dẹp chén đĩa một cách cẩn thận và trang nghiêm, từ nơi bà cụ toát ra một cái gì rất nhẫn nại và cần cù. Hình ảnh ấy làm tôi chú ý. Tôi ngồi cạnh bà cụ từ lúc vào quán, nhưng không để ý lắm. Chỉ ngồi suy nghĩ mông lung và chờ món ăn để qua cơn đói. Đến lúc bà ấy dọn dẹp chén đũa, cử chỉ và hành động đó đã lay động tôi. Tôi có cảm tưởng là bà cụ làm như thế để giúp cho người dọn dẹp phần chén đũa của bà sẽ dễ dàng, nhẹ nhàng hơn. Từ suy nghĩ ấy, tự nhiên tôi có cảm tình với bà cụ. Quay lại kiếm, bà cụ đã ra khỏi quán. Tôi ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ, tự nhiên một nỗi buồn xâm chiếm hồn tôi, nỗi buồn đến một cách bất chợt và vũ bão, làm tôi bàng hoàng, dù đang rất đói, tôi cũng không nuốt nỗi phần đồ ăn vừa mới dọn ra.

13 tháng 10, 2014

THƯ CẢM ƠN


DANH SÁCH ỦNG HỘ QUỸ HỘI
năm 2014 (tt)
Stt
HỌ TÊN
LỚP
SỐ TIỀN
1
- Đặng Minh Hùng 
- Nguyễn Thị Ngọc Dung
-Toán A
- Văn C
(100 USD)
2.110.000đ
2
Trần Văn Hồng
SHB 
500.000đ

Đại diện hội cựu sinh viên CĐSP ĐALAT KHÓA 1, BCH Hội xin chân thành cảm ơn các bạn (nói trên) đã đóng góp tài chánh vào quỹ hội.
                          BCHH
                           Thanh Hà


30 tháng 9, 2014

PARIS CHỚM THU

PARIS CHM THU

Paris đối với tôi như một người bạn thân từ thưở ấu thơ, một người tình cũ sâu đậm tuyệt vời, một người thân thương ruột thịt, một phần của gia đình mà đã xa lắm rồi không được gặp lại nhau…
Những tháng ngày mòn mỏi nhớ thương, những đêm dài thao thức ngóng trông, những khoảnh khắc âm thầm hy vọng,… và qua những bài hát tha thiết về tình yêu đôi lứa, những hình ảnh đầy chất thu vàng lãng mạng, những con phố nhỏ rợp bóng mát của hàng cây, con dốc quanh co, những căn nhà nho nhỏ có hàng rào vây quanh và trồng hoa rực rỡ, những căn biệt thự với kiến trúc cổ kính một thời Pháp thuộc, những ngôi trường to lớn có tiếng ở Đông Dương…, Đà Lạt, nơi tôi sinh ra và lớn lên... nên Paris, một thành phố xa xôi ngàn dặm, nhưng tôi vẫn thấy rất gần gũi và có một tình yêu thương sâu đậm.

28 tháng 9, 2014

NGÔI TRƯỜNG MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Ngôi trường mt thi đ nh
                                   Võ Thị Bích Lâm – Nguyên Tổ trưởng tổ Hóa
  
Tôi là học sinh miền Nam được sinh ra và lớn lên trên đất Bắc. Ngay từ thuở còn thơ, lúc mà máy bay Mỹ còn bắn phá miền Bắc, khi còn ngồi trên ghế trường Đại học sư phạm Hà Nội I, tôi luôn mong ước được về Nam, dạy học trên quê hương của mình, điều mong ước đã vượt nỗi mong ước của tôi.
            Đầu tháng 9 năm 1977 lúc này miền Nam đã hoàn toàn giải phóng sau khi tốt nghiệp Đại học sư phạm tôi cùng 44 các thầy cô là sinh viên ĐHSP I Hà Nội vừa mới tốt nghiệp được sự phân công của Bộ GD & ĐT bổ nhiệm về giảng dạy tại CĐSP Đà Lạt.

23 tháng 9, 2014

MÔN VẬT LÝ CỦA TÔI

MÔN VẬT LÝ CỦA TÔI

Ký túc xá dành cho nam sinh của khoá 1 trường CĐSP Dalat ngày hôm đó ( 1977), rộn ràng tiếng cười của các bạn SV khoa Sinh Hoá. Các bạn ấy cười vì các câu hỏi do chính các bạn ấy đặt ra trong giờ học Giải Phẩu Sinh Lý Người. Một trong số những câu hỏi mà các bạn ấy đã tường thuật lại cho các SV khoa Toán Lý chúng tôi để giải thích lý do các bạn ấy cười là như sau: Tại sao các bộ phận sinh dục của hai phái nam và nữ không bao giờ đi ra ngoài nắng mà trông chúng vẫn đen thui. Nghe xong, lớp Toán Lý chúng tôi cười ồ lên vì thích thú và ai nấy cũng cảm thấy ghen tỵ với các bạn lớp Sinh Hoá đã được học môn học vô cùng vui tươi có nhiều liên tưởng đến tình dục- Một vấn đề mà nhiều SV trước ngưỡng cửa vào đời như chúng tôi đang cảm thấy thiếu thốn và ra sức tìm hiểu. Rồi chúng tôi liên hệ với môn Toán Lý của chúng tôi và tự đặt ra câu hỏi: Liệu khoa Toán Lý có những khái niệm nào và những giờ học nào làm cho học sinh có liên tưởng đến tình dục không?. Tôi tự đi tìm lấy lời giải trong quá trình học tập tiếp theo, và đã tìm ra 2 khái niêm vật lý có liên tưởng đến tình dục - Môt khái niệm có thể hiểu ngay lúc đó, còn khái niệm còn lại tôi vẫn chỉ hiểu lờ mờ mà nó chỉ được ' kiểm nghiệm ' lại khi tôi lấy vợ.

22 tháng 9, 2014

Chuyện tình …xưa!


Ngẫu Hứng

Trèo lên tận đỉnh LangBiAng
Vươn tay túm vạt mây vàng bay qua
Kéo về may áo làm quà
Tặng em giữ hội giao hoà thiên nhiên.

                              Đà Lt, 01-01-2000
                                   

Chuyện tình …xưa!

Ngày xưa thuở ấy Chúng mình
Tay chưa dám nắm, trao tình dám đâu
Qua cầu còn ngại sông sâu
Qua đò lại sợ, ướt câu tỏ tình
Ngày xưa thuở ấy chúng minh
Tay anh nắm chặt tay mình trong mơ
Ngồi buồn nhặt mấy câu thơ
Thả vào trong gió, vu vơ ngỏ lời
Em đi cùng đất cuối trời
Vô tình nhặt được những lời vu vơ
Rằng đây là thực là mơ
Rồi em ôm ấp vần thơ một đời

                              Đà lt 10/1981
                               

ĐỀ

Đò ai rời bến sang bên
Con sông rộng lắm, chiều lên tím mờ
Cuộc đời bao thực bao mơ
Bâng khuâng đứng giữa, bến bờ hoàng hôn

                                                      Trước ngày nghỉ hưu Đà Lạt 2/2006

                                                       Nguyễn Thái Cam Gv. môn Vật Lý